Chồng tôi đang đè nghiến em dâu ra nền nhà,
xé toạc quần áo toan cưỡng bức nó. Tôi đứng lặng. Chỉ khi nghe thấy
tiếng Hằng kêu cứu, tôi mới hoàn hồn lao vào đẩy anh ra.
Bố mẹ tôi sinh được 2 con. Tôi là chị cả và dưới tôi còn có một em
trai. Trong khi em trai được thừa hưởng hết nét đẹp của bố mẹ, nó cao
ráo, sáng sủa thì tôi lại không may nhận toàn những nét không đẹp. Tôi
đậm người, hơi thấp, da mặt lại sần sùi. Có lẽ bởi vì ngoại hình xấu xí
mà tôi “ế chồng”. Tôi kết hôn sau em trai tận 2 năm dù hơn em ấy 5 tuổi.
Hưng - chồng tôi là một người đàn ông có học thức và lịch lãm. Anh kém
tôi 2 tuổi. Anh đi du học ở nước ngoài đến bậc Thạc sĩ thì về Việt Nam
làm việc. Anh được cất nhắc làm trưởng phòng kế hoạch của công ty tôi.
Tôi thầm yêu và ngưỡng mộ anh như nhiều cô gái trẻ khác trong công ty
nhưng chẳng bao giờ dám tấn công hay mơ tưởng anh sẽ để ý đến mình. Tôi
luôn biết mình là một cô nàng già nua quá lứa và không bao giờ dám trèo
cao.
Bất ngờ lớn khi Hưng ngỏ lời yêu và chỉ vài tháng sau là hỏi cưới tôi.
Mọi người xì xào sau lưng và thắc mắc. Hưng trả lời anh yêu sự nhẹ
nhàng, tốt bụng ẩn sau vẻ ngoài mộc mạc, xù xì của tôi. Tôi hạnh phúc
khi nghe những lời ngọt ngào ấy. Cuối cùng, tôi đã tìm được một tình yêu
thật sự.

Ngày dẫn Hưng về ra mắt, bố mẹ tôi mừng rỡ vì cuối cùng cũng tống khứ
được quả bom nổ chậm. Chỉ có Trung - em trai và Hằng - em dâu tôi là có
phần im lặng hơn mọi ngày.
Khi Hưng ra về, em trai tôi gặng hỏi về anh rể tương lai và chuyện tình
yêu của chúng tôi. Nó nói là phải tìm hiểu xem Hưng có xứng đáng để nó
trao chị gái cho không. Thấy thằng bé lo lắng, tôi cười xòa và kể cho em
về Hưng. Nó có vẻ yên tâm hẳn.
Sau ngày cưới, Hưng đề nghị được ở rể nhà tôi vì bố mẹ anh đã mất cả.
Anh sống 1 mình nên thèm khát tình cảm và sự sum họp gia đình. Bố mẹ tôi
đồng ý ngay vì vừa có con rể lại vẫn được ở cạnh con gái cưng. Vợ chồng
em trai tôi có hơi ngại ngần khi Hưng chuyển đến.
Sự việc không đơn giản như tôi nghĩ. Hai đứa em tôi luôn tránh mặt
Hưng. Đối với Hưng, em dâu có vẻ sợ sệt còn em trai thì thiếu tôn trọng.
Nhiều lần tôi gặng hỏi em dâu nhưng nó toàn nói không có gì.
Một tháng sau khi lấy nhau, Hưng và em trai tôi đã “choảng” nhau một
trận long trời lở đất. Ngồi trước bố mẹ tôi, cả hai đều khăng khăng lí
do là có chuyện hiểu lầm đáng tiếc.
Sau lần đó, Hưng có vẻ xa cách với tôi, hay thẫn thờ rồi cáu gắt vô cớ,
anh cũng tụt dốc trong công việc. Hai em tôi thì nhất quyết đòi chuyển
ra ngoài ở riêng.
Tôi đã cố gắng làm hòa nhưng đáp trả từ Hưng là sự im lặng, còn em tôi
chỉ buông một câu gọn lỏn: “Có những việc chị đừng nên quan tâm, cũng
đừng tìm hiểu quá sâu. Càng biết nhiều thì càng đau nhiều!”. Tôi điên
ruột vì câu nói lấp lửng của nó…
Tuần vừa rồi, bố mẹ tôi đi du lịch cùng với Hội người cao tuổi của
phường. Ở nhà chỉ còn 4 người chúng tôi, không khí lại càng căng thẳng.
Tôi mãi không đoán được giữa 3 người họ có chuyện gì mà như vậy. Cả
Trung và Hằng đều tránh mặt vợ chồng tôi như tránh hủi.
Buổi sáng hôm ấy, tôi quên tài liệu và phải chạy về nhà giữa chừng để
lấy đồ. Vừa bước vào nhà, tôi nghe thấy tiếng thét thất thanh của Hằng
và sau đó là tiếng đồ đạc loảng xoảng. Tôi vội vã chạy lên phòng vợ
chồng em trai. Cảnh tượng đập vào mắt làm tim tôi ngừng đập.
Chồng tôi đang đè ghiến em dâu ra nền nhà, xé toạc quần áo toan cưỡng
bức nó. Tôi đứng lặng. Chỉ khi nghe thấy tiếng Hằng kêu cứu, tôi mới
hoàn hồn lao vào đẩy chồng ra.
Không ngờ, Hưng xô tôi ngã sõng soài rồi tiếp tục hành vi của mình. Tôi
nén đau bò dậy vơ lấy túi xách đập liên tiếp vào đầu, vào lưng chồng.
Cuối cùng anh cũng tỉnh lại. Hưng ngồi bệt xuống thẫn thờ, còn em dâu
tôi vội kéo chăn che thân, khóc như mưa.
Hưng chẳng thèm để ý tới tôi mà lao vào sờ nắn chân tay Hằng. Anh cuống
quýt: “Em có sao không? Anh xin lỗi. Anh quá yêu em, anh không cầm lòng
được. Tha thứ cho anh!”. Bị chồng tôi chạm vào, Hằng càng thêm rối
loạn.
Thấy em dâu mất bình tĩnh, chồng tôi buông tay, rời đi. Trước khi bước
qua tôi để ra khỏi nhà, anh nói với Hằng: “Anh sẽ tạm thời xa em nhưng
anh không từ bỏ đâu. Chúng ta phải thuộc về nhau, em phải là của anh,
Hằng ạ”.
Tôi choáng váng, chỉ biết đứng nhìn vở kịch đang diễn ra trước mắt. Em
trai tôi về biết chuyện và điên lên đòi tìm Hưng tính sổ. Tôi bắt em
trai phải kể thật mọi chuyện. Từng lời nói của Trung, tôi nghe như sét
đánh ngang tai.
Hóa ra, Hưng và em dâu tôi đã từng yêu nhau. Khi anh đi du học, vì xa
mặt cách lòng, Hằng nói lời chia tay, sau đó đến với Trung. Nhưng Hưng
không chấp nhận. Anh đã nhiều lần quay về nước để cầu xin Hằng quay lại,
thậm chí là dọa cả tự tử.
Đám cưới của em tôi tưởng chừng đã làm anh hết hi vọng. Nào ngờ 2 năm
sau, anh lại xuất hiện trước mặt em tôi với tư cách là anh rể.

Suốt thời gian vừa qua, anh vẫn luôn quấn lấy Hằng, thuyết phục em dâu
tôi li dị. Anh tin Hằng vẫn còn yêu mình. Anh cưới tôi chỉ vì muốn tiếp
cận Hằng, cướp lại Hằng, mặt khác làm khổ tôi để trả thù Trung.
Kế hoạch ấy chính miệng anh đã trơ tráo thú nhận với Trung và bảo nó
giải thoát cho Hằng để hai người đến với nhau. Không chịu nổi sự bệnh
hoạn của Hưng, em tôi đã ra tay đánh anh dẫn đến cuộc ẩu đả hôm trước.
Tôi không thể nào tin vào những gì em trai tôi nói. Chẳng lẽ sự dịu
dàng, ánh mắt tình tứ, lời nói ngọt ngào của Hưng đối với tôi chỉ là dối
trá, là một âm mưu? Tôi hoàn toàn suy sụp. Tôi rất yêu Hưng nhưng không
thể chấp nhận được việc anh coi tôi như quân cờ để thực hiện kế hoạch
hiểm ác của mình.
Từ đó tới nay, Hưng không về nhà cũng không đến cơ quan làm việc. Em
trai tôi nói anh bị tâm thần và muốn tôi nhân cơ hội này bỏ anh nhưng
tôi không làm được. Trong thâm tâm, tôi vẫn muốn được nghe anh giải
thích, vẫn le lói hi vọng có thể giúp anh vượt qua cú sốc tình cảm và
quay về bên tôi.