Có lẽ, vì trải qua hàng ngàn năm đấu tranh sinh tồn
trong một thế giới mà mọi luật lệ dường như đều nằm trong tay đàn ông
nên tư duy của đàn bà buộc phải phát triển đến “tầm cao” lợi hại như vậy…
…
Người Nga có câu chuyện thế này:
Một phụ nữ trên xe buýt muốn nhờ cô gái ngồi phía trước chuyển giúp
tiền cho tài xế để lấy vé. Chưa biết gọi cô gái kia thế nào, chị suy
luận: “Đây là xe buýt nhanh. Cô gái kia không thể xuống bến tới mà
sẽ xuống bên sau, tức bến cuối, cùng với mình. nghĩa là cô ấy đến khu
vực nhà mình. Trong tay cô có chai rượu, nghĩa là cô đi gặp một người
đàn ông. Rượu loại đắt tiền – ắt người đàn ông kia đẹp trai. Trong khu
nhà mình có hai người đàn ông đẹp trai - chồng mình và bồ mình. Bồ mình
giờ này đang hẹn với mình, nên cô ta không thể đến đó. Chồng mình có hai
cô tình nhân - Kate và Julia. Kate hiện đang đi nghỉ mát ... ". Thế là chị bèn gọi:
- Julia, làm ơn chuyển tiền vé giùm tôi.
- Ôi, sao chị lại biết tên tôi? – Cô gái ngồi phía trước quay lại tròn mắt kinh ngạc.
Tất nhiên đây chỉ là truyện tiếu lâm. Nhưng chuỗi suy luận của người
đàn bà kia quả là thú vị. Từ vô số giả thuyết, cuối cùng chị đã chọn
được kết luận chuẩn nhất. Chưa kể, chuỗi suy luận đó đã lướt qua đầu chị
với tốc độ tia chớp để rồi chị hô lên đáp án “Julia” chỉ trong tích
tắc.
Chính bằng kiểu tư duy này mà chị em thường dồn anh em vào chân
tường. Anh em không đủ kiên nhẫn lần theo chuỗi suy luận ấy và nếu có cố
lần theo đến tận mắt xích cuối thì cũng không thể lý giải nổi tại sao
chị em lại chọn phương án này mà không phải phương án kia. Ngay bản thân
phụ nữ cũng chẳng giải thích nổi sự lựa chọn của mình. Với họ, làm theo
cảm tính là hoàn toàn tự nhiên, chẳng cần biết tại sao.
Khi tranh cãi…
Tranh cãi chính là lúc mà logic của phe quần hồng thể hiện rõ quyền
năng nhất. Logic ấy cho phép họ dẫn dắt mọi cuộc đấu khẩu đi theo những
lề luật “tắc kè” biến hóa khôn lường của riêng mình.
Các pha tranh cãi giữa phụ nữ với nhau ít khi kết thúc theo
kiểu thông thường – có kẻ thắng người thua. Lý lẽ đàn bà cho phép họ vẫn
ngẩng cao đầu ngay cả lúc hoàn toàn đuối lý. Chẳng thể phủ định thắng
lợi của đối phương ư? thì họ bèn tuyên bố: “Chị có cái lý của chị, nhưng tôi có cái lý của tôi”. Vậy là vẫn bảo toàn được danh dự vì không phải thừa nhận thất bại của mình.

Lý lẽ đàn bà cho phép họ vẫn ngẩng cao đầu ngay cả lúc hoàn toàn đuối lý (Ảnh minh họa)
Còn nếu là tranh luận giữa chàng và nàng thì khó mà có chuyện nàng
thừa nhận lý lẽ của chàng. Lấy thí dụ hai vợ chồng chuẩn bị đi ăn nhà
hàng. Chị vợ mở tủ quần áo ra và bảo rằng mình chẳng có bộ nào để mặc
cả. Anh chồng sẽ nhìn vào thực tế là chiếc tủ đầy hự của vợ mà “phản
pháo”. Nhưng anh liền bị vợ “đập lại” bằng thứ logic đúng là chỉ có ở
đàn bà: “Bộ đầm mới nhất em mua cách đây cả tuần rồi. Giờ thì đã đầy
người mặc kiểu đó. Anh muốn để em vào một nhà hàng sang trọng mà lại
mặc đồng phục á?”
Logic đàn bà “hô biến” mọi khuôn mẫu và chẳng thừa nhận bất cứ sự
thật nào trái với suy nghĩ của nàng. Có thể hình dung một cuộc tranh
luận giữa chàng và nàng khi chàng cố chứng minh, giả dụ như, trái đất
hình tròn. Logic đàn ông buộc chàng phải vật vã để tìm kiếm thật nhiều
bằng chứng, nhưng rốt cuộc, khi chàng hí hửng đưa cho nàng xem thì, với
logic đàn bà, nàng hất hàm: “Thế thì sao nào? Nó chẳng có nghĩa lý gì hết. Và nói chung thì có gì khác đâu!”.
Một điều phi thường nữa của kiểu tư duy đàn bà là – không thèm đếm
xỉa đến lý lẽ của đối phương và đáp lại một lý lẽ duy nhất của họ nàng
sẽ lôi ra 10 lý lẽ khác để “cả vú lấp miệng em”. Ví dụ, muốn vợ thôi
thắc mắc rằng chồng thường về muộn là ở lại cơ quan làm việc hay đi vui
thú ở đâu, anh chồng đã phải nhờ sếp đích thân đưa mình về nhà. Nhưng cô
vợ vẫn không chịu: “Đúng là sếp đã đưa anh về. nhưng vấn đề là các
anh ở đâu về? Vấn đề là làm ngoài giờ sao chẳng thấy có tiền ngoài giờ?
Và tại sao chồng cái Lan cũng làm ngân hàng mà không về muộn!”
… Và trong mua sắm
Hai cô gái buôn chuyện:
- Hôm qua tớ ra shop tìm một chiếc áo khoác.
- Mua được chưa?
- Chưa. Nhưng tớ sắm được một chiếc túi tuyệt đẹp.
Đọc đoạn hội thoại trên chị em sẽ chẳng thấy có gì là bất thường cả
(chuyện này có thể xảy ra với bất kỳ phụ nữ nào, và rất thường xuyên).
Nhưng nếu là đàn ông họ sẽ thở dài: “Đúng là logic đàn bà!”.
Vâng, tư duy của đàn bà và đàn ông khác nhau trong mọi lãnh
vực. Đàn ông ghé vào cửa hàng là để mua một món cụ thể (hiếm khi mua vài
ba món) và anh ta sẽ tiến thẳng đến quầy bán món đó, không nghìn ngang,
nhìn ngửa. Nếu không tìm thấy món cần mua, anh ta sẽ trở về tay không.
Còn phụ nữ, cô ấy có thể đến siêu thị mà chẳng có sẵn ý định sẽ mua gì.
Hoặc món cô định mua chỉ là một cái cớ và cô không nhất thiết sẽ mua món
ấy. Nhưng tiện thể, đã mất công vào siêu thị cô sẽ mua vô số món cần
thiết (và không cần thiết) khác. Để mua tất cả chỗ đồ ấy, đàn ông phải
mất cả chục lần đến các cửa hàng.
Đàn ông không hiểu nổi ưu điểm của logic “3 trong 1” khi mua sắm ở
phụ nữ, vì vậy họ không thích đi mua sắm với các nàng. Việc phải phân
tâm khỏi cái đích đã định thường khiến họ rối trí và đâm ra cáu bẳn.
Theo các nhà tâm lý, ở đàn ông, các bán cầu não sẽ luân phiên nhau
làm việc. Còn ở phụ nữ, chúng có thể hoạt động đồng thời. Điều này giúp
phụ nữ thực hiện một lúc vài ba việc, ví dụ: vừa nấu cơm, vừa trông con
vừa nghe radio. Khi mua sắm cũng vậy, một lúc nàng có thể bao quát rất
nhiều món rồi chọn những gì thích hoặc cảm thấy cần mà không quan trọng
rằng trước đó nàng có dự tính mua hay không.
Ai bảo phụ nữ hành động thiếu logic? Nói chung thì nàng có lý đấy
chứ. Tư duy của nàng rất linh hoạt, thích ứng với tình huống cụ thể.
Trong trường hợp mua sắm, chí ít nàng cũng tiết kiệm được thời gian
(tiếc là không kèm theo tiết kiệm ngân sách!), còn trong vô vàn tình
huống khác, sự linh hoạt của nàng còn có thể mang lại nhiều lợi ích to
lớn hơn. Khi mà thế giới đang phát triển với tốc độ chóng mặt, kiểu tư
duy linh hoạt, biến hóa của nàng chẳng phải là rất đáng quý sao?