Hơn ba chục năm làm vợ, người phụ nữ ấy
đã chịu không biết bao nhiêu trận đòn roi vô cớ từ người chồng bạc ác.
Nhiều lần bị đòn tứa máu, chị phải cắn răng nhẫn nhịn vì con cái, vì
muốn trọn vẹn gia đình.
Kể cả lúc đỉnh điểm bị chồng vác cuốc
đào huyệt ngay giữa nhà đòi chôn sống, chị cũng cắn răng không hé nửa
lời. Thế nhưng, con giun xéo lắm cũng quằn, sức cùng lực kiệt cùng với
tuổi già, chị bỗng rùng mình nghĩ đến một ngày nào đó sẽ chết dưới những
trận mưa roi bão đòn nên đã liều mình vùng dậy.
Xóm Đô Hành, xã Mỹ Lộc, huyện Can Lộc
(Hà Tĩnh), nơi có ngôi nhà lúp xúp của chị Trần Thị Thanh đứng chân,
bỗng trở thành tâm điểm dư luận kể từ ngày chị đâm đơn tố cáo bị chồng
bạo hành. Người làng trên xóm dưới, ai có dịp đi ngang qua cũng chậm lại
ngó nghiêng, xem chừng bên trong đã lặng tiếng đòn roi, hay lại dội lên
nhiều hơn trước kể từ ngày chị Thanh tố chồng hành hạ chị hơn cả súc
vật.
Mà chuyện vợ chồng chị thường xuyên cơm chẳng lành, canh không ngọt ấy
thì cả xóm này ai cũng biết, nhưng để đến mức người đàn bà này chịu
không thấu phải cầu cứu cơ quan chức năng thì thực sự là một cú sốc lớn
đối vớí xóm giềng.
Huyệt giữa nhà mà trước đây chồng đào đòi chôn sống chị T.
Bao nhiêu năm làm vợ, bấy nhiêu năm nặng nợ... roi đòn
Chị Trần Thị Thanh năm nay 52 tuổi
song thoạt nhìn, trông chị như bà lão 60. Những nét hằn thời gian đã in
rõ trên gương mặt khắc khổ, và cả tấm thân gày còm, già nua tuổi tác.
Trò chuyện vớí chúng tôi trong căn nhà rách, gương mặt già nua của chị
không giấu vẻ thảng thốt, âu lo. Thi thoảng, chị lại sai đứa con út ra
ngõ trông chừng cha, vì từ ngày chị gửi đơn cầu cứu, chồng chị là anh
Trần Đình Hội đã bỏ đi biệt.
Chị sợ bất ngờ người đàn ông ấy trở về, nổi đóa lên thì hậu họa sẽ khó
lường. Khi được hỏi về những trận đòn roi quá khứ mà chị phải gánh chịu,
nước mắt người đàn bà này bất chợt tứa ra, vỡ òa, tủi nhục.
“Cực thân tui lắm các cô các chú ơi.
Đời tui phận mỏng, lấy chồng những mong được dựa vào chồng, nào ngờ chỉ
nai thân ra gánh đỡ những cơn giận như thiên lôi của ông ấy. Hơn 30 năm
qua tui đã sống khổ như rứa, nay nếu không có đứa con làm ăn trong miền
Nam về kiên quyết bắt tui viết đơn gửi chính quyền thì có lẽ tui vẫn cứ
chịu đựng như thế”. Đoạn, gạt đi giọt nước mắt tủi phận, chị Thanh chậm
rãi kể lại đoạn trường cay đắng mà mình đã phải chịu đựng trong quãng
đường làm vợ dằng dặc phận người của thời thanh xuân.
Năm 1982, khi vừa tròn 20 tuổi, chị
Trần Thị Thanh xây dựng gia đình với anh Trần Đình Hội, nhiều hơn chị 2
tuổi, người cùng làng. Không giống như bao cuộc hôn nhân khác theo sự
sắp đặt của cha mẹ, chị Thanh và anh Hội cũng đã có thời gian quen biết
và cảm mến nhau. Đến lúc thấy hợp thì xin hai gia đình tác hợp. Lúc bấy
giờ, kể được như thế cũng đã là một sự tiến bộ.
Chị Thanh bảo, chị quý và yêu anh Hội
vì thấy anh ấy tốt bụng, biết quan tâm nên có thể là một chỗ dựa vững
chắc. Với một người con gái lấy nông nghiệp làm nghề chính như chị, như
thế cũng là một sự lựa chọn sáng suốt. Thế nhưng, người tính không bằng
trời tính, phận gái thuyền quyên, duyên thiên chị mỏng nên đã sớm gặp
phải điều bất hạnh. Từ lúc yêu đến lúc trở thành vợ chồng, thực sự là
hai con người khác. Đến lúc này, kinh qua nửa đời người, chị mới thấm
thía điều đó. Hiểu ra thì đã muộn màng.
Chị Thanh trầm ngâm, hạnh phúc với
nhau chỉ được đến lúc đứa con đầu lòng chào đời. Mọi tình nghĩa phu thê
đã thực sự bị vùi dập kể từ ngày ấy. Chị không nói lỗi về đứa con, mà
coi đó là dấu mốc cho mọi khổ đau trĩu nặng sau này. Bắt đầu là chồng
biết uống rượu, sau đó là đàn đúm cờ bạc, rồi bồ bịch. Tuy nhiên, vết
trượt đó là cả một quãng thời gian rất dài, nhưng cũng chính trong
khoảng thời gian đó, chị thấm đòn vì những cơn giận vô cớ như thiên lôi
của gã chồng bạc ác.
Lúc say cũng như khi tỉnh táo, bất luận là chị đang bồng con, nấu cơm
hay giặt giũ, hễ giận sôi lên là chồng lại vớ bất cứ thứ gì đó để phang
vào tấm thân còm cõi của chị sau khi đã thượng cẳng chân, hạ cẳng tay
chê chán.
Chị nhớ, có lẫn chị đang cho con bú,
ông nhà bực dọc chuyện làm ăn bên ngoài, trở về trút giận lên đầu vợ
bằng cách vơ thanh gỗ sau hè nhằm chị phang tới tấp khiến chị hoảng quá,
một tay đưa con ra sau lưng tránh, tay kia giơ ra đỡ đòn. Hậu quả là
cánh tay phải của chị bị gãy, phải đi bó bột hàng tháng trời. Những
tưởng sau bận ấy chồng chị sẽ nghĩ lại nhưng không, anh ta vẫn chứng nào
tật nấy, đánh vợ mà không cần lý do, chỉ cần nói câu trước, câu sau là
dùng vũ lực.
Những tấm hình theo bà T., sau khi bị ông Đ. đánh đập, bà đã chụp lại để tố cáo lên công an xã.
Lại một lần khác, chỉ vì bữa cơm có
món canh hơi nhạt mà anh Hội đã hất văng cả mâm đĩa ra giữa nhà, mặc cho
3 đứa con kêu đói, khóc mếu khóc máo. Không dừng lại ở đó, để “dạy” cho
vợ nhớ đờí, anh chồng này đã lôi chị ra đánh một trận nhừ tử trước mặt
các con. Đánh đã tay, chưa hả giận, chồng còn lấy dây thừng trói chân
tay chị lại rồi lôi ra giữa sân lấy rơm khô chất quanh dọa châm lửa đốt.
Hoảng quá, mấy đứa con của chị chạy qua cầu cứu hàng xóm nên mới thoát
khỏi bị thiêu sống.
Đó là chưa kể đến một ngày nọ, cách
đây cũng dăm sáu năm về trước, lúc ấy gia đình chị có cái nhà gỗ 3 gian
to đẹp nhất xã. Uống rượu với bạn về, thấy vợ con đang nằm ngủ, anh Hội
bỗng dưng quát tháo lên, là tại sao không chờ chồng về mà lại “dám” ngủ
trước. Không chờ chị trả lời, chồng chị đã lao đến bóp cổ chị, đấm đá
túi bụi rồi vác gậy đuổi đánh. Đánh chán, anh ta rút bật lửa đốt nhà.
Vì nhà lợp tranh và bốn phía thưng bằng phên nứa nên bén lửa rất nhanh.
Trong tích tắc, ngọn lửa bao trùm căn nhà. Lúc này, sực tỉnh bên trong
có hai đứa con đang ngủ, anh ta mới cuống cuồng chạy vào bế thốc chúng
ra. Hai đứa trẻ được cứu, nhưng căn nhà thì cháy rụi giữa đêm khuya.
Đào huyệt để chôn sống vợ
Nhưng có lẽ, lần bạo hành ghê gớm nhất
mà chị Trần Thị Thanh bị ám ảnh đến suốt đời có lẽ là lần anh Trần Đình
Hội đào huyệt ngay trong nhà để chôn sống chị. Bận ấy, quá hãi hùng,
chị phải bỏ nhà chạy trốn trong đêm, mãi đến gần 10 ngày sau mới dám lò
dò về nhà và từ bấy đến nay, chị sống trong sợ hãi.
Chuyện cách đây 3 năm về trước. Chị Thanh vẫn còn nhớ hôm ấy là dịp làm
mùa, đang vào vụ gặt. Lần đầu tiên trong đời, chị choáng váng khi biết
tin chồng mình có bồ, cũng là lúc anh chồng công khai chuyện tình cảm
ngoài vợ ngoài chồng với người vợ gần ba chục năm chung sống với mình.
Một sáng nọ, anh Hội dẫn theo một
người đàn bà lạ về nhà mình, giới thiệu là người quen. Sau đó cả 3 người
ra đồng gặt lúa. Lúc đang làm việc, qua câu chuyện với người đàn bà nọ,
chị xây xẩm mặt mày khi chị ta trơ trẽn bảo là “người yêu” của anh Hội.
Chị Thanh chưa kịp làm lớn chuyện thì bị chồng đang bó lúa gần đấy nhảy
lại đấm đá, nhét lúa vào miệng rồi nhấn chị xuống nước ngay thanh thiên
bạch nhật, giữa bao nhiêu người.
Chưa dừng lại ở đó, ngay bữa ấy, về
nhà chị bị chồng cho ra rìa bằng cách tuyên bố người đàn bà ấy là tình
nhân của mình, rồi dắt díu nhau đi, để mặc mình chị với mấy sào lúa chín
rũ đang chờ gặt. Tầm một tuần sau mới vác mặt về, sau khi đánh chị tả
tơi, anh ta tuyên bố sẽ chôn sống vợ. Cũng tưởng chỉ dọa như mọi lần,
nào ngờ anh Hội vác cuốc thuổng vào nhà, chọn ngay gian giữa hì hục phá
nền xi măng và đào hố, nói là hạ huyệt chôn vợ.
Thấy bố phá nhà, mấy đứa con xúm vào
can ngăn thì bị ông vác cuốc đuổi đánh. Đến chiều tối, chị chuẩn bị trở
về nấu bữa cơm tối thì thấy một cái hố sâu giữa nhà, bên cạnh là một bát
bình hương đang bốc khói nghi ngút. Nhác thấy bóng dáng vợ, anh Hội vội
nhảy xổ ra lôi vào, vừa kéo vợ xềnh xệch, gã chồng bất nhân này vừa gầm
gừ: “Phải chôn sống cho tiệt nòi loại đàn bà hư hỏng”!
Đến khi tận mắt nhìn thấy cái hố sâu bên cạnh khói hương đang nghi ngút,
bản năng sống trỗi dậy, chị vùng chạy ra ngoài. Lúc ấy, may mà chị còn
mặc chiếc áo khoác nên bị tuột lại, quá hãi hùng, chị ba chân bốn cẳng
chạy một mạch mấy cây số về nhà bố mẹ đẻ. Không dám ngoái cổ lại vì sợ
chồng đang đuổi ở phía sau. Mãi đến hơn một tuần sau, khi các con đến
bảo cha đã lấp chiếc hố, chị mới dám thấp thỏm về nhà.
Kể từ bữa ấy, đi làm được đồng nào,
chồng chị đều giữ hết, không đưa cho mẹ con chị nửa xu. 3 đứa con học
hành dở dang, phần vì không có tiền, phần nữa là do xấu hổ với bạn bè về
cha mẹ nên chúng đều bỏ ngang, đi làm ăn xa. Mà con cái càng đi xa, chị
càng chịu đòn roi nhiều hơn. Mấy năm trở lại đây, chị trở thành nơi
trút bực dọc của chồng.
Vén cánh tay, đôi chân dọc ngang đầy
sẹo lên, chị Thanh cho rằng, đó là dấu tích của những trận đòn roi vô
cớ. Mãi đầu tháng 7 vừa rồi, không chịu được cảnh địa ngục trần gian
này, nhân dịp thằng con trai từ Vũng Tàu về chơi, chị đã mạnh dạn nghe
theo nó viết đơn cầu cứu lên các cấp chính quyền. Chị cũng phân vân, đắn
đo lắm, sợ không ai quan tâm thì việc làm này chẳng khác nào như đổ
thêm dầu vào lửa. Nhưng rất may, các con ủng hộ, chính quyền bênh vực
nên chị đã được sống mấy ngày qua yên ổn.
Qua tìm hiểu chúng tôi được biết, ngay
sau khi vụ việc xảy ra, Công an huyện Can Lộc cũng như Hội liên hiệp
phụ nữ tỉnh Hà Tĩnh đã vào cuộc để tìm hiểu, điều tra, xác minh và có
hướng giải quyết phù hợp.
“Hiện tại, từ sau khi chị Thanh gửi đơn, ông Hội đã bỏ nhà đi biệt nên
chúng tôi chưa thể đưa ra kết luận sau cùng. Trong đơn, chị Thanh cũng
tố cáo ông Hội hành hạ con đẻ dã man, bản thân chị cũng bị em chồng là
anh Trần Đình Bảng đánh đập nhiều lần gây thương tích. Hiện điều tra
viên đang vào cuộc và sẽ đưa ra kết luận cuối cùng trong thời gian sớm
nhất”, ngày 31.7, Thượng tá Phạm Tài, Phó trưởng Công an huyện Can Lộc
cho biết.
(Xzon.vn)