Có
rất nhiều nguyên nhân khiến bé không nghe lời cha, mẹ như những đòi hỏi
của bé không được cha mẹ đáp ứng, bé bị quát mắng nhiều, bé không trú
tâm vào những lời cha mẹ dặn... Những nguyên nhân này rất bình thường
đối với một đứa trẻ đang lớn. Cha, mẹ không vì thế mà tìm đủ mọi cách để
răn đe con mình, khiến chúng phải sợ, phải biết nghe lời. Trên thực tế,
còn rất nhiều phương pháp giáo dục con khi chúng không nghe lời mà
không cần dùng đến đòn roi hay những lời đe doạ.
Đối mặt với béKhi
bé không nghe lời, cha, mẹ có thể bế xốc bé lên, đưa bé lên cao và nhìn
thẳng vào mắt bé. Với tư thế đó, bé sẽ tập trung hơn và cũng nhìn thẳng
vào mắt bạn. Đối mặt với bé, nói ra những điều bạn muốn bé làm. Bé sẽ
chú ý lắng nghe những điều bạn nói. Hay ngồi cạnh bàn ăn, bạn nhìn trực
diện vào bé, nói cho bé nghe những yêu cầu của bạn cũng là một tư thế
tốt để bé chú ý hơn tới những điều bạn nói.
Yêu cầu rõ ràngNhững
thông điệp bạn gửi tới bé phải rõ ràng. "Ba muốn con làm việc này ngay
sau khi con đứng ra khỏi bàn ăn", "Mẹ cần con dọn sạch đồ chơi sau khi
con chơi xong"... Nên là những câu nói ngắn, bao hàm một ý duy nhất và
mỗi khi muốn bé nghe lời, những thông điệp của bạn chỉ nên bao hàm một
nội dung duy nhất.
Thái độ nghiêm túc, khẩn trương.Với
mỗi yêu cầu bạn đặt ra cho bé, bạn nên có thái độ nghiêm túc, rằng
chuyện này không phải là trò chơi con vẫn chơi đùa cùng bạn bè hàng
ngày. Bạn cần tạo cho bé một sự thi hành ngay, bé không thể ậm ừ, chần
chừ trong những thông điệp bạn gửi tới. Nhưng không vì thế mà thông điệp
bạn nhắn nhủ lại bao hàm nội dung hoặc từ ngữ răn đe, doạ nạt. Bạn nên
cứng trong từng câu từ, nghiêm túc với thông điệp nhưng không bao hàm sự
răn đe. Và đặc biệt, đừng bao giờ có thêm nội dung thưởng sau mỗi thông
điệp bạn gửi tới con mình.
Giúp con hoàn thành nhiệm vụTuỳ
vào từng trường hợp cụ thể, bạn nên biết lúc nào cùng con làm việc, lúc
nào để bé tự làm. Với bước này, bạn sẽ củng cố sự tin tưởng và tình yêu
thương trong con bạn. Bé sẽ hiểu rằng, việc cha, mẹ muốn mình làm, muốn
mình chú ý, muốn mình nghe lời là cách cha, mẹ giúp mình làm quen với
thực tế.
Từ
đó, bé sẽ hiểu rằng, mỗi yêu cầu của mẹ cần được tiếp thu với một thái
độ nghe lời chứ không phải là chống đối vì cha, mẹ sẽ luôn bên bé những
lúc bé cần.
Bất
cứ đứa trẻ nào cũng đều trải qua sự không nghe lời, chống đối. Làm cha,
mẹ nên biết cách cư xử hợp lý để có được những quyền uy với con cái
mình mà không cần phải dùng đến những lời lẽ đe doạ, răn đe. Những câu
nói đó sẽ chỉ khiến bé thêm nhút nhát, khó hoà đồng với môi trường xung
quanh.
Làm thế nào để con hợp tác và nghe lời cha mẹ
Làm
cha mẹ đôi khi là một trong những nhiệm vụ khó khăn nhất trên đời bởi
vì ta vất vả mỗi ngày cố gắng khiến con cái, nhất là trẻ ở tuổi dậy
thì, làm những việc mà ta muốn chúng làm còn chúng thì lại không muốn.
Từ góc độ của mình, ta nghĩ nhiệm vụ tối
cao của cha mẹ là dạy dỗ con cái cách hành xử phù hợp với chuẩn mực xã
hội, và trên tất cả là vì lợi ích của chúng. Ta muốn con cái học hành
chăm chỉ, có lối sống lành mạnh, có ý thức kỷ luật, có tác phong dễ
mến, làm lợi cho gia đình và có ích cho xã hội. Nhưng bọn trẻ đâu có
chung nhận thức với ta, vốn hồn nhiên và vô tư, chúng chỉ muốn làm
những gì chúng thích. Chúng cũng chẳng chu đáo đến mức tỏ ra quan tâm
đến những điều người khác nghĩ về mình hay về những hậu quả do chúng
gây ra.
Khi thấy trẻ
không nằm trong vòng cương tỏa của mình, nhiều bậc cha mẹ (trong cơn
giận dữ và thất vọng) thường dùng đến biện pháp cưỡng bức hay đe dọa
buộc đứa trẻ phải vâng lời, “Con phải làm theo lời mẹ… nếu không…”.
Nhưng sau nhiều lần vẫn không thấy cha mẹ làm như lời đã nói, bọn trẻ
đâm ra lờn và cứ ý mình mà làm, cha mẹ nói sao cũng mặc kệ.
Và thế là cuộc chiến giữa hai thế hệ nổ
ra, đẩy cha mẹ và con cái sang hai bên chiến tuyến. Cha mẹ coi con là
kẻ nổi loạn phải đưa vào khuôn khổ, còn con cái thì nghĩ cha mẹ mình
độc tài vô lý, thường làm hỏng niềm vui của chúng, bắt chúng phải làm
những điều chúng không muốn. Tình trạng này dẫn đến mối quan hệ
thắng-thua, được-mất. Bọn trẻ cảm thấy mình thua cuộc nếu làm theo
những gì cha mẹ muốn. Ngược lại, cha mẹ cảm thấy mình là kẻ bại trận
khi không quản lý được con cái. Nhưng thật ra, trong cuộc chiến này, cả
hai phía đều thất bại.
Có cách nào khiến con cái chia sẻ quan
điểm với cha mẹ không? Làm thế nào giúp trẻ biết suy nghĩ thấu đáo và
hành động vì lợi ích của chúng? Liệu có thể khiến con cái làm những việc
cần làm với thái độ hợp tác, vui vẻ không? Dù bạn tin hay không, thì
câu trả lời vẫn là CÓ!
Nhiều bạn trẻ mà chúng tôi có dịp trò
chuyện đều tỏ ra hiểu và đồng tình rằng chúng nên cư xử lễ phép, học
hành chăm chỉ và vâng lời cha mẹ. Thế nhưng không hiểu sao, chúng vẫn
KHÔNG MUỐN làm theo những điều đúng đắn đó. Trong thực tế, nếu các bậc
phụ huynh sử dụng đến quyền làm cha mẹ bằng vũ lực hoặc những lời trách
cứ triền miên thì họ chỉ khơi thêm hố sâu ngăn cách với con cái, vì đó
là điều đi ngược lại năm nhu cầu cảm xúc của con trẻ mà chúng ta đã
thảo luận ở chương trước.
Để con cái nghe lời và hợp tác với chúng
ta trong mọi chuyện, trước hết cha mẹ phải xây dựng một bầu không khí
mà khi hòa mình vào đó, con trẻ giống như cá về với nước, có thể tự hào
về bản thân mình, thoải mái và hợp tác với cha mẹ trong mọi chuyện.
Một lần nữa, bí quyết vẫn là tận dụng năm nhu cầu cảm xúc của trẻ.
(Trích Chương 7 sách Con cái chúng ta đều giỏi )
Không dùng roi vẫn dạy con ngoan
|
|
Hãy lắng nghe và cùng làm bạn với trẻ thay vì dùng vũ lực, bạn sẽ thấy rằng trẻ không bướng bỉnh và khó bảo như bạn nghĩ.
|
|
|
1. Hiểu con hơn
Hiểu con
hơn chính là một trong những phương pháp giáo dục trẻ vô cùng hiệu quả.
Cha mẹ không những phải nắm được các hoạt động của con khi ở nhà mà
còn phải thường xuyên trao đổi với các thầy cô của trẻ ở trường lớp hay
bảo mẫu để biết trẻ có những dấu hiệu hay thay đổi gì.
Tuy
nhiên, việc hiểu con bằng cách nắm bắt các hoạt động cả về tâm lý lẫn
thể chất của con khác với việc cha mẹ kiểm soát con quá chặt, dẫn đến
hiện tượng con cảm thấy bí bách, tù túng và có tâm lý phản kháng.
2. Nhận thức giáo dục
Cùng với sự phát triển của xã hội, phương pháp giáo dục trẻ cũng cần phải có những thay đổi để phù hợp hơn.
Trước
kia, người lớn thường dạy trẻ theo phương pháp truyền thống và sử dụng
roi vọt như là hình phạt khi trẻ không vâng lời. Còn bây giờ, cha mẹ
nên tìm hiểu xem vì sao con không nghe lời và từ đó giúp trẻ cởi mở
hơn, tâm sự với cha mẹ nhiều hơn.
3. Kiên nhẫn lắng nghe con
Việc quát
mắng hay dùng đòn roi sẽ chỉ khiến trẻ thêm chai lì và có tâm lý xa
lánh bố mẹ. Các chuyên gia tâm lý cho biết, có rất nhiều trường hợp con
sa chân vào con đường hư hỏng là do xuất phát từ cách giáo dục quá
nghiêm khắc và phải hứng chịu vũ lực ngay từ khi còn bé.
Vì vậy,
thay vì đánh mắng trẻ, người lớn phải học cách kiên nhẫn, lắng nghe con
nói và giúp con cởi bỏ áp lực, thoát khỏi tâm lý trầm cảm và không còn
những cảm xúc tiêu cực.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet
4. Tôn trọng trẻ
Nhiều cha
mẹ thường quá lời khi mắng con. Những từ ngữ chua ngoa, sỉ nhục hoặc
làm trầm trọng hóa khuyết điểm của con khiến đứa trẻ cảm thấy mình bị
oan ức. Đôi khi, tội của cháu chỉ đáng một, cha mẹ nâng lên thành năm,
thành mười. Trẻ sẽ tức giận và “trả thù” bằng cách không nghe lời.
Người lớn
nên dành cho trẻ sự tôn trọng, như thế trẻ sẽ cảm thấy mình không bị
lạc lõng, không cô đơn. Khi đó, trẻ sẽ hiểu rằng cha mẹ rất thương yêu
mình và sẽ ngoan ngoãn, biết nghe lời hơn.
5. Nói đạo lý với trẻ
Ngay từ
khi trẻ còn nhỏ, cha mẹ nên kể cho trẻ nghe những câu chuyện về đạo lý
trong cuộc sống, có thể dùng cách cùng trẻ nói chuyện và lắng nghe sự
chia sẻ, quan điểm riêng của cá nhân bé.
6. Cho trẻ trải nghiệm thực tế
Để cho
trẻ thấy những tấm gương trong thực tế về việc nghe lời và không nghe
lời cha mẹ. Khi nhìn thấy những sự việc trong thực tế, trẻ sẽ có nhận
thức và biết mình phải làm gì.
7. “Thỏa hiệp” với trẻ
Người lớn
không nên ép trẻ phải nghe và làm theo những yêu cầu của mình. Hãy để
trẻ thực hiện những điều trẻ muốn trong phạm vi cho phép.
Hãy “thỏa hiệp” với trẻ, tránh dùng câu từ chối tuyệt đối. Ví dụ, khi trẻ muốn xem bộ phim nào đó, thay vì nói rằng “Con không được xem”, bạn hãy nói rằng “Con sẽ được xem phim khi con làm xong bài tập”.
Khi nghe nói như vậy, trẻ sẽ thấy rằng ý kiến của mình được tôn trọng.
8. Không nên dạy con lúc giận dữ
Khi tinh
thần không được thoải mái hoặc đang tức giận, người lớn không nên trút
hết lên đầu trẻ, tốt nhất hãy tránh “tranh thủ” lúc đang cáu mà mượn
trẻ làm nơi để mình cởi bỏ cảm giác bực bội.
9. Chân thành với trẻ
Hãy chân
thành với những mong muốn, kỳ vọng hay sự chia sẻ của trẻ. Bạn đừng bao
giờ mang những mơ ước của trẻ ra làm trò đùa hoặc cười nhạo, như vậy
trẻ sẽ bị tổn thương.
Theo Afamily |
Làm gì khi con không nghe lời
Càng
lớn, trẻ càng tỏ ra “thù địch” với những lời khuyên của cha mẹ và thậm
chí còn thích làm ngược lại những lời khuyên ấy. Làm thế nào để có thể
đối thoại với lũ “ổi ương” và hơn nữa để chúng chịu nghe lời?
Hòn đá tảng của teen
Có
những lúc thấy con ứng xử rất… dở hơi nhưng bạn chẳng dễ gì can thiệp
vào. Ví như cô con gái 10 tuổi cứ lẵng nhẵng bám theo một cô bạn trong
khi cô này tỏ ra kênh kiệu, chả buồn để ý đến con. Hay cậu con trai 14
tuổi hiền lành bỗng dưng muốn “lấy le” với lũ bạn nên phì phèo hút
thuốc, văng tục, rồi vênh váo cả với thày cô. Nên khuyên can hay cứ để
con chuốc lấy tai ương và rút ra bài học từ chính lỗi lầm của mình? Nếu
muốn khuyên thì phải nói thế nào để con không bị tổn thương, không đâm
ra lầm lì hay tuyên bố xanh rờn rằng bố mẹ lạc hậu lắm, chằng hiểu gì
cả?
Chủ
động khuyên nhủ người khác là một kiểu “cầm đèn chạy trước ô tô” chẳng
mấy tác dụng. Càng gian nan hơn khi đi khuyên bảo một kẻ mới lớn đang
thích tỏ ra độc lập. Mới hôm nào thôi con không thể sống thiếu mẹ dù một
ngày, vậy mà hôm nay con đã khăng khăng không cho mẹ nắm tay khi ra phố
và cau có mỗi khi mẹ khuyên nhủ điều gì đó. Thái độ không thích phụ
thuộc và “cuộc chiến đòi độc lập” ấy của con trẻ sẽ mang đến cho bạn cảm
giác không mấy dễ chịu. Nó giống như một “hòn đá tảng” ngáng trở mối
quan hệ giữa cha mẹ với con cái. Nhưng nếu như con có đáp lại ý định trò
chuyện chân thành của bạn bằng tiếng thở dài, bằng tiếng đáp cộc lốc
hay thậm chí là tiếng dập cửa thì bạn hãy tin rằng: không chỉ mình bạn
rơi vào tình cảnh ấy.

Hãy là một "người bạn" chia sẻ cùng con
Tuy
cố tỏ ra độc lập, nhưng hơn bao giờ hết chính ở độ tuổi này trẻ đang
rất cần đến sự giúp đỡ, định hướng của cha mẹ. Trẻ đang lại phải đối
diện với nhiều điều mới mẻ và buộc phải có những quyết định khó khăn
liên quan đến tình bạn bè, tình yêu và nhiều mối quan hệ khác. Bởi vậy
những lời khuyên đúng đắn của cha mẹ lúc này rất cần thiết. Vấn đề là làm thế nào để những lời khuyên bảo ấy không như “nước đổ đầu vịt”.
Những bí quyết trò chuyện
Các nhà tâm lý vẫn khuyên: nếu muốn được lắng nghe, bạn cần trò chuyện một cách bình tĩnh, không cáu giận, lời lẽ không nên nhuốm màu buộc tội, phê phán hay làm tổn thương đối phương. Ngoài ra nếu bạn cứ tua đi tua lại một “bài ca không quên” thì kêt quả cuộc trò chuyện với trẻ sẽ là con số không tròn trĩnh!
Chị An, mẹ của Tùng, cậu học trò 13 tuổi kể: Năm ngoái, gia đình tôi chuyển nhà và con trai cũng phải chuyển trường. Ở
trường cũ con là học trò xuất sắc, các cô giáo rất quý con nên hay bỏ
qua cho con những chuyện như để tóc dài, ăn mặc “bụi”... Nhưng khi sang
trường mới, mái tóc lù xù và chiếc quần jean cạp trễ của Tùng đã gây cho
cô chủ nhiệm ấn tượng không tốt. Chuyện cậu đi học trễ, quên sách vở,
tự do phát biểu “quan điểm”… trước đây không bị để ý thì nay lại là
nguyên do khiến cậu bị điểm kém. Sơ kết giữa kỳ I, điểm các môn khác của
của Tùng đều trên tám phảy, riêng môn tiếng văn (do cô chủ nhiệm dạy)
thì cậu chỉ được sáu phảy! Tôi đã nhiều lần khuyên con nên khiêm tốn
hơn, lễ độ hơn và phải tôn trọng cô giáo, nhưng vô ích.
Mãi đến dịp Tết dương lich, khi cả
nhà đi chơi xa, tôi mới có cơ hội tỉ tê với con rằng con thử đặt mình
vào địa vị của cô chủ nhiệm đi, lớp cô đang nề nếp thế thì xuất hiện một
học trò mới đầu tóc bù xù, quần áo khác người. Cô chưa biết con học
hành thế nào nhưng vẻ ngoài ấy kết hợp với chuyện con quên vở, đi trễ đã
khiến cô khó chịu. Nếu con là cô con sẽ ứng xử thế nào? Tùng im lặng
một lúc rồi đáp: “Được rồi, để con tính”. “Để con tính” là một sự tiến
bộ vượt bậc, trước kia nó còn không thèm nghe chứ đừng nói là suy nghĩ
về những điều tôi nói! Và sau đó là một sự lột xác: con trai ra tiệm cắt
tóc cho gọn hơn và đề nghị mẹ mua cho mấy cái quần mới để mặc đi học.
Ít lâu sau, con còn xin tiền để mua quà tặng sinh nhật cô giáo. Trong
buổi họp phụ huynh cuối kỳ I cô chủ nhiệm nói với tôi rằng con trai đã
tiến bộ vượt bậc, môn văn đã vươn lên tám phẩy và đạt danh hiệu học sinh
giỏi.
Bài học rút ra từ cầu chuyện của chị An là khi
con đã lãnh hậu quả do cách ứng xử của mình, bạn không cần phê phán con
thêm nữa. Chỉ cần gieo vào đầu con nỗi băn khoăn: “Mình hành động như
vậy có đúng không?” là bạn đã thành công rồi. Khi đã được định hướng,
con sẽ tự suy ngẫm và hoàn toàn có thể đưa ra những quyết định đúng đắn.
Vâng, là quyết định của chính con chứ không phải bị người lớn ép, đó là
điều hết sức rất quan trọng.
|
Muốn con để tâm đến những lời khuyên của mình, cha mẹ hãy:
- Nói một cách ngắn gọn, rõ ràng, không chỉ trich, kết án. Và đừng quên: trẻ rất khó hào hứng với những cuộc trò chuyện dài dòng, mông lung.
- Cho trẻ tự quyết định. Hãy cùng
con bàn luận các phương án khác nhau, nhưng nếu con chọn phương án mà
bạn thấy khó khả thi (muốn ngủ dạy trễ hơn và cam đoan chỉ cần 10 phút
để chuẩn bị đến trường!), thì cứ để con thử. Bạn không muốn con sai lầm
ư? Nhưng đôi khi cần để con mắc sai lầm thì con mới thật sự thấm thía.
Khi đã thử và thấy rõ là bất ổn thì con phải tự thay đổi thôi.
- Nói đúng lúc, đúng chỗ. Hãy chọn thời
điểm nào con dễ lắng nghe nhất để trò chuyện (tùy từng trẻ có thể là
trong giờ ăn, trước khi đi ngủ hay phải chờ đến ngày nghỉ cuối tuần).
Nếu chủ đề có vẻ “nóng” thì cần phải đợi đến lúc cả hai đều bình tâm. Sự
bực bội sẽ đầu độc suy nghĩ của bạn, hơn nữa thời gian sẽ khiến bạn
nhìn nhận sự việc một cách khách quan hơn, và cuộc trò chuyện sẽ khôn
ngoan hơn.
- Khéo lồng ghép những lời khuyên của bạn vào trong những câu chuyện hàng ngày một cách tự nhiên, khi đó cơ hội được con lắng nghe sẽ tăng lên gấp bội.
|
(ST)