Hai người họ đều có lý do để biện minh
cho hành động của mình. Còn tôi, chẳng lẽ tôi không đáng thương sao?
Từ
trước đến nay, trước mắt tôi, chồng và em gái tôi như mặt trăng với mặt
trời. Cứ có chuyện gì là hai anh em đấu khẩu đến lúc phải có người thứ
ba đứng ra hòa giải thì mọi việc mới kết thúc. Cả nhà tôi nhiều lúc bị
đặt vào tình thế khó xử vì mối quan hệ bất hòa của chàng rể và em vợ.
Chúng
tôi đã cưới nhau được năm năm và có một cậu con trai 2 tuổi. Chồng tôi
làm kỹ sư cơ khí cho một công ty cách nhà gần một cây số. Tôi làm hành
chính nên công việc khá nhàn nhạ. Cuộc sống vợ chồng tôi luôn đầy ắp
tiếng cười. Mỗi lúc đi làm về, tôi và chồng thay nhau làm việc nhà và
chơi với Sò - tên gọi đáng yêu của con trai chúng tôi. Tôi hạnh phúc và
bằng lòng với cuộc sống gia đình mình.
Tôi
rất tôn trọng chồng. Điều mà tôi “kết” nhất ở anh là tính tình hiền
lành, chung thủy, biết điều. Anh không được cao to nhưng thân hình rắn
rỏi, khỏe mạnh. Anh sống rất điều độ, không rượu bia, thuốc lá, bài bạc
hay gái gú. Tôi biết rõ bản tính chân thành và sâu sắc của anh.
Thế
rồi một ngày tai họa ập xuống đầu tôi. Tôi bị tai nạn xe cộ trên đường
đi làm về. Sau tai nạn, dây thần kinh ở chân phải của tôi bị ảnh hưởng
nặng nề. Nhiều lúc, tôi đau chân buốt đến tận xương tủy. Nhưng có khi
bấm vào chân, tôi không hề có cảm giác gì. Tôi phải nhập viện điều trị
trong 4 tháng để bác sĩ tiện theo dõi tình trạng bệnh.
Những
ngày đầu, chồng tôi xin nghỉ phép để chăm sóc vợ. Anh ân cần lo lắng
cho tôi từng ly từng tí. Nhiều lúc, tình cảm của anh đã làm dịu vợi bớt
nỗi đau đang giằng xé nơi chân tôi.
Bố
mẹ đẻ tôi đã cao tuổi nên em gái tôi thay mặt bố mẹ để lên chăm sóc cho
chị. Với lại trường của em học cũng ở không xa nhà tôi lắm. Mỗi ngày,
em đều đạp xe 7 cây số từ ký túc xá vào viện đưa cơm cho tôi. Thấy em
vất vả đi lại, tôi đề nghị ăn cơm ở viện. Nhưng em nhất quyết không nghe
vì “chị đã ốm rồi, cơm viện thì sao ngon miệng được”.
Những
ngày ở viện, tôi mới thấy em gái tôi dù mới học năm thứ 2 đại học nhưng
sao người lớn và tình cảm quá chừng. Em bây giờ không còn là một cô bé
vô tâm nữa. Tôi tự hào vì có em gái vừa học giỏi, xinh xắn lại thương
yêu chị gái.
Vì
tôi phải nằm viện nên các cuộc đụng mặt của chồng và em gái tôi đã diễn
ra chan chát. Bởi thế mối quan hệ của em gái và chồng tôi cũng bớt căng
thẳng hơn. Dù không ưa nhau nhưng hai anh em không còn đấu khẩu như
trước.
Nhà
tôi chỉ cách viện có chưa đầy hai cây số, trong khi ký túc xá của em
lại xa cách đây gần chục km. Thương em nắng nôi vất vả, tôi đề nghị em
về ở tạm nhà tôi. Tôi phải nói khéo mấy lần, em mới đồng ý ở một thời
gian để tiện chăm sóc chị.
Sau
ngày đầu tiên đến nhà tôi ở, tôi hỏi em có lạ nhà không? Em trả lời,
mọi việc vẫn bình thường. Anh rể ngủ ở tầng 1, còn em lên trên tầng 3.
Hai anh em gần như không đụng mặt nhau, không xảy ra mâu thuẫn gì cả.
Ngày thứ hai, thứ ba, thứ tư… tôi yên tâm vì chồng và em gái có thể sống
hòa đồng với nhau dưới một mái nhà.
Đã
4 tháng trôi qua, sức khỏe của tôi đã khá lên. Tôi đã có thể đi lại nhẹ
nhàng sau khi châm cứu. Có hôm, tôi tự đi bộ bằng nạng được nửa cây số.
Tôi lại trở lại như ngày xưa rồi. Tôi giữ kín chuyện đã đi lại được với
chồng và em gái vì muốn dành cho 2 người thân thương một sự ngạc nhiên.
Nhiều
lúc ở viện, tôi nhớ gia đình mình quá. Một ngày sau khi tiêm thuốc và
thăm khám xong, tôi lén thay bộ quần áo bệnh nhân rồi gọi taxi về thăm
nhà. Chắc giờ này, chồng tôi đi làm chưa về. Em gái tôi vẫn đang ở nhà
cơm nước. Tôi sẽ tự tay làm món nem cuốn - món tủ của tôi để đãi 2 người
về sự ngạc nhiên này.
Tôi
bước chân vào nhà, cửa phòng ngủ của vợ chồng tôi chỉ khép hờ. Tôi khẽ
đẩy cửa vào phòng. Trời ơi, cảnh tượng trướng mắt đang hiện ra trước mắt
tôi. Chồng và em gái tôi đang trần như nhộng quấn lấy nhau trên giường.
Chiếc nạng trên tay tôi rơi xuống sàn nhà. Chồng và em gái hốt hoảng
ngẩng lên nhìn tôi sượng sùng. Tôi ngã gục xuống đất.
Chồng
mặc vội chiếc quần rồi chạy lại ôm lấy tôi. Anh liên tiếp giải thích
rằng hôm nay anh đã quá chén với bạn bè. Đám bạn còn rủ xem phim cấp ba
nên anh mới hành động điên rồ như vậy. Em gái tôi khóc lóc và xấu hổ lao
ra khỏi nhà. Trước khi bước đi, mó cúi mặt và nói một câu: “Em xin lỗi.
Em cũng chỉ là đứa con gái mới lớn thôi”.
Hai
người họ đều có lý do để biện minh cho hành động của mình. Còn tôi,
chẳng lẽ tôi không đáng thương sao? Mấy tuần nay tôi kiên quyết ly hôn
với người chồng trăng hoa. Còn với em gái, tôi không biết phải cư xử thế
nào? Tôi vẫn giấu bố mẹ hai bên mọi chuyện. Đầu tôi như muốn vỡ tung.
(St)