TTO - Trong danh sách 26 di sản thế giới mới được
UNESCO công nhận năm 2012, ngoài 5 di sản thiên nhiên và một di sản kết
hợp cả hai yếu tố, có đến 20 di sản văn hóa.
Mời các bạn chiêm ngưỡng những bức ảnh đẹp tuyệt của các di sản văn hóa mới được công nhận này.
Di sản khảo cổ tại thung lũng Lenggong, Malaysia
Nằm trong thung lũng Lenggong xanh tươi, bao gồm bốn
địa điểm khảo cổ trong hai cụm có niên đại gần hai triệu năm. Đây là một
trong những di chỉ lâu đời nhất trên thế giới ghi lại dấu ấn của con
người thuở sơ khai và là di chỉ cổ nhất ở ngoài châu Phi.
Số lượng các hang động được tìm thấy với các công cụ đồ
đá cho thấy bằng chứng về một quần thể dân số tương đối đông sống định
canh định cư trải qua các thời kỳ đồ đá cũ, đồ đá mới và kim khí.
Phong cảnh nông thôn tỉnh Bassari, Senegal
Gồm ba khu vực địa lý: vùng Salémata ở Bassari, vùng
Bandafassi ở Bedik và Dindéfello ở Fula - khu vực đều nằm ở phía đông
nam của Senegal với những đặc điểm hình thái đặc trưng. Cảnh quan
Bassari ấn tượng với ruộng bậc thang, xen kẽ với các thôn, bản và địa
điểm khảo cổ.
Các khu làng ở Bediks được hình thành bởi các xóm san
sát túp lều mái lá. Trong nhiều thế kỷ liên tiếp, các dân tộc tại ba
vùng này đã phát triển nền văn hóa đặc sắc và gây dựng được môi trường
sống cộng sinh với tự nhiên xung quanh họ.
Nơi sinh của Chúa Jesus, nhà thờ tại Bethlehem, Palestin
Cách Jerusalem khoảng 10km, đã được xác định là nơi
sinh của Chúa Jesus ngay từ thế kỷ thứ 2 sau Công nguyên, di sản ngày
nay còn gồm nhiều nhà thờ với các tháp chuông cổ kính, vườn cảnh và một
con đường hành hương.
Lần đầu tiên vào tháng 10-2011, Palestin trở thành thành viên chính thức của UNESCO dù gặp sự phản đối của Israel và Mỹ.
Thành phố vùng biên Elvas, Bồ Đào Nha và pháo đài
Pháo đài, tường thành kiên cố đã giữ nguyên vẹn thành phố Elvas từ thế kỉ 17 đến thế kỉ 19.
Ngôi mộ Gonbad-e Quẽbus, Iran
Ngôi mộ cao 53m xây từ năm 1006 sau Công nguyên, nằm ở
khu phế tích Jorjan cạnh sông Gorgan phía đông bắc Iran là bằng chứng về
sự trao đổi, giao lưu văn hóa giữa Trung Á và nền văn minh cổ đại Iran.
Phong cảnh Grand Pré, Canada
Nằm trong lòng chảo Minas tại miền nam bang Nova
Scotia, cảnh quan của vùng đầm lầy và khảo cổ Grand Pré lưu giữ bằng
chứng quá trình phát triển nông nghiệp qua hệ thống đê điều và cống gỗ
aboiteau, do người Acadians khởi xướng từ thế kỷ 17 và tiếp tục được cư
dân ngày nay kế thừa.
Hơn 1.300 ha tại Grand Pré là một ví dụ đặc biệt về sự
thích nghi của những người định cư châu Âu đầu tiên với các điều kiện
của Mỹ bờ biển Bắc Đại Tây Dương.
Nhà hát opera ở Bayreuth, CHLB Đức
Tuyệt tác kiến trúc theo phong cách Baroc, xây dựng
trong thời gian 1745-1750, trang trí nội thất bằng gỗ quý và tranh sơn
dầu, là không gian tuyệt đỉnh để thưởng thức các vở opera cùng dàn nhạc
không cần hệ thống tăng âm hiện đại.
Thánh đường Masjed-e Jāmé of Isfahan, Iran
Nằm tại trung tâm văn hóa lịch sử Isfahan của Iran,
quần thể kiến trúc rộng trên 20.000m² có sức ảnh hưởng mạnh mẽ đến phong
cách kiến trúc Hồi giáo. Các mái vòm kiểu hai nửa vỏ sò đã truyền cảm
hứng cho các thế hệ xây dựng sau này.
Di chỉ khảo cổ Çatalhöyük, Thổ Nhĩ Kỳ
Hai quả đồi rộng hơn 137.000 m2 trên cao
nguyên phía nam Anatolia hiện lưu giữ dấu vết của thời kỳ đồ đá mới từ
năm 7400 đến 6200 trước Công nguyên, bao gồm các bức tranh tường, phù
điêu, điêu khắc và các hình thức nghệ thuật khác.
Vùng mỏ Nord Pas de Calais, Pháp
Được hình thành trong ba thế kỷ khai thác than từ năm
1700 đến 1900, di tích bao trùm 120.000 ha. Có đầy đủ cơ sở hạ tầng cho
khu mỏ, nhà ga, môi trường sống cho công nhân và cư dân gồm ký túc xá,
trường học, bệnh viện, tòa thị chính, nhiều nhà thờ, các dịch vụ công
cộng…
Di tích ghi dấu một giai đoạn lịch sử quan trọng của ngành công nghiệp châu Âu.
Thủ đô Rabat, Vương quốc Morocco
Thành phố giao hòa giữa cũ và mới, truyền thống và hiện
đại giữ gìn nguyên vẹn các công trình cổ như Thánh đường Hassan (thế kỷ
12), tường thành, phố cổ từ thế kỷ 17 và tạo dựng một phần mới tinh tế,
duyên dáng theo phong cách Pháp với các tòa biệt thự lộng lẫy, các con
đường thẳng, thoáng rộng phủ cây xanh, đài phun nước.
Di tích Xanadu, Trung Quốc
Nằm ở phía bắc Vạn Lý Trường Thành, di tích Xanadu bao
gồm phần còn lại những đền thờ, cung điện, lăng mộ, lều du mục và kênh
đào, vết tích thành phố huyền thoại của Hốt Tất Liệt. Đây là cơ sở từ
Hốt Tất Liệt lập ra nhà Nguyên cai trị Trung Quốc hơn một thế kỷ và mở
rộng bờ cõi ra toàn châu Á.
Di tích khảo cổ tại núi Carmel, Israel
Trên sườn phía tây của dãy núi Carmel, bao gồm các di
chỉ khảo cổ trong hang động Tabun, Jamal, el-Wad và Skhul. Tổng cộng
diện tích 54 ha, lưu giữ dấu ấn 500.000 năm tiến hóa của con người với
bằng chứng về sự chôn cất, kiến trúc bằng đá sơ khai và quá trình chuyển
đổi từ lối sống săn bắn hái lượm sang canh tác nông nghiệp và chăn
nuôi.
Hệ thống canh tác Subak, Bali, Indonesia
Các ngôi đền là trọng tâm của hệ thống thủy lợi sử dụng
trong nông nghiệp gồm nhiều kênh và đập tràn, được gọi là subak từ thế
kỷ thứ 9. Subak phản ánh khái niệm triết học của Tri Hita Karana, trong
đó tập hợp các lĩnh vực tinh thần, thế giới con người và thiên nhiên.
Triết lý này được sinh ra việc trao đổi văn hóa giữa Bali và Ấn Độ trên
2.000 năm qua và đã định hình phong cảnh của Bali.
Hệ thống subak tập quán canh tác, dân chủ và bình đẳng đã đưa Bali thành vùng trồng lúa màu mỡ nhất trong quần đảo.
Nhà nông thôn Hälsingland, Thụy Điển
Bảy nhà gỗ được liệt kê trong di tích này nằm ở phía
đông của Thụy Điển, đại diện cho đỉnh cao nghệ thuật xây dựng bằng gỗ
truyền thống có từ thời Trung Cổ. Các ngôi nhà phản ánh sự thịnh vượng
của người nông dân thế kỷ 19 qua sự bài trí công phu gian nhà phụ hoặc
dãy phòng dành riêng cho lễ hội.
Các bức tranh tường hòa trộn nghệ thuật dân gian và phong cách được tầng lớp quý tộc ưa chuộng gồm cả Baroc và Rococo.
Mỏ thủy ngân tại Slovenia và Tây Ban Nha
Gồm địa danh Almadén của Tây Ban Nha, nơi thủy ngân đã
được chiết xuất từ thời cổ đại và Idrija (Slovenia) và là nơi thủy ngân
lần đầu tiên được tìm thấy trong năm 1490. Ở Tây Ban Nha, các tòa nhà
liên quan đến lịch sử khai thác mỏ của, lâu đài, nhà thờ, nhà ở truyền
thống được bảo quản khá tốt.
Tại Idrija, các công trình đáng chú ý là cửa hàng thủy
ngân, khu nhà ở của thợ mỏ hay nhà hát cho thợ mỏ. Đây là đại diện cho
hai mỏ thủy ngân lớn nhất thế giới còn hoạt động cho đến thời gian gần
đây.
Thị trấn lịch sử Grand-Bassam, Pháp
Là thủ phủ đầu tiên của vùng Côte d'Ivoire,
Grand-Bassam cũng là một thị trấn điển hình cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20
với các khu chuyên về thương mại, hành chính, nhà ở cho người châu Âu
và châu Phi.
Grand-Bassam là cảng quan trọng nhất, trung tâm kinh tế
và tư pháp của Côte d'Ivoire, thu hút dân cư đến từ mọi nơi ở châu Phi,
châu Âu và Địa Trung Hải.
Khu mỏ chính ở Wallonia, Vương quốc Bỉ
4 khu vực của mỏ than dài 170km, vắt ngang nước Bỉ từ
đông sang tây được bảo tồn rất tốt, giữ nguyên trạng cơ sở hạ tầng khai
thác than từ cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20.
Khai thác ngọc trai ở Bahrain
Các di sản còn lại ở Bahrain cho thấy truyền thống khai
thác, kinh doanh ngọc trai tự nhiên và sự thịnh vượng có được trong nền
kinh tế vùng Vịnh (từ thế kỷ 2 cho đến những năm 1930 trước khi Nhật
Bản phát triển ngọc trai nuôi cấy).
Đây còn là một ví dụ nổi bật của truyền thống sử dụng
các nguồn tài nguyên biển và sự tương tác của con người với môi trường,
định hình nền kinh tế và giữ gìn bản sắc văn hóa, xã hội của đảo.
Thành phố Rio de Janeiro, Brasil
Di sản được công nhận bao gồm các yếu tố tự nhiên của
thành phố và sự phát triển đô thị hài hòa tại Rio de Janeiro, tính từ
điểm cao nhất trên đỉnh núi Vườn quốc gia Tijuca xuống biển, bao gồm
Vườn thực vật thành lập năm 1808, núi Corcovado với bức tượng Chúa Kitô
nổi tiếng, những ngọn đồi xung quanh vịnh Guanabara, bao gồm cả thiết kế
cảnh quan rộng lớn dọc theo vịnh Copacabana đã đóng góp cho phong cách
văn hóa sống ngoài trời của thành phố thú vị này.
Rio de Janeiro đem lại cảm hứng nghệ thuật cho các nhạc sĩ, các kiến trúc sư bối cảnh và quy hoạch đô thị.